install
  1. Người nào có thể cùng ta đi đến cuối chân trời

    Những giấc mơ không chung sao đủ nuôi hai đứa

    Người nào có thể cùng ta trú vào sau cánh cửa

    Nghe mưa rơi bão giật phía ngoài kia

    Người nào có thể cùng ta ngồi trông hướng sông trôi

    Và nói cả những điều chưa định nói…

    - Rốt cuộc - Nguyễn Thiên Ngân

  2. chudung:

    Bởi chẳng ai có thể thông minh cả đời.

    (via shadow-of-sorrow)

  3. Tôi muốn giữ sự tin tưởng (có thể là ảo tưởng) trong tim tôi, rằng lúc này, có một người bạn vẫn thỉnh thoảng nghĩ tới tôi, như tôi cũng thỉnh thoảng nghĩ tới bạn mà đã không bao giờ nói với bạn. Tôi muốn tin rằng giữa những người chưa bao giờ thực sự “biết” nhau vẫn có thể có những yêu thương không phụ thuộc vào bất cứ ràng buộc hay hứa hẹn hữu hình nào. Tôi muốn tin vào những thứ “duyên” không đi kèm với “phận” hay “số” mà do chúng ta tạo ra với nhau bằng tình cảm. Tôi muốn tin rằng những gì chúng ta đã gieo xuống, dù chậm, nhất định sẽ nảy mầm và ra trái đúng như cái hạt mầm đã gieo. Như sau mùa đông dài, nhất định là mùa xuân; tôi mong tất cả các bạn tôi, dù ở bất kỳ đâu trên trái đất vào lúc này, cũng vẫn giữ trong tim cảm giác thanh xuân của những năm tháng tuổi trẻ - cái thời mà mọi thứ đều dễ dàng, buổi sáng sớm một ngày bất kỳ có thể đứng dậy nói lời tạm biệt mà đi không lưỡng lự hoặc nhìn tuyết trắng trời mà mỉm cười rồi hít vào và thở ra một hơi thật dài, cho hơi nước bay lên trong buổi sớm.
  4. :)

    (via so-kee)

  5. As time goes on, you’ll understand. What lasts, lasts; what doesn’t, doesn’t. Time solves most things. And what time can’t solve, you have to solve yourself.
  6. stillaugust:

    Lời nói lãng mạn nhất của một chàng trai: 

    “Lần tiếp theo anh quỳ xuống trước một cô gái khác…sẽ là lần anh quỳ xuống cột dây giầy cho con gái của chúng ta” :)

  7. cabenho:

    Có thể cô im lặng, vĩnh viễn. Nhưng tình yêu của tôi, tuổi trẻ của tôi, nỗi đắm say của tôi đã được gửi đi. Tha thiết. Trong sáng chân thành. Tôi mơ sau những thời gian bận rộn, người tôi thương yêu sẽ ngồi lặng ngắm những con cá biếc xanh, đỏ thẳm hay vàng rực kia, không còn cảm thấy cô độc giữa cuộc sống lạ lùng này.


    Những Biển Mùa Đông – Phan Hồn Nhiên

  8. Hãy yêu rất bình thường và hiền dịu, yêu hơi vô tư, như ta hít thở, hay như ta sống vào một ngày thứ Ba, khi “không có chuyện gì xảy ra”. Tôi không còn mong muốn cái cách người ta yêu nhau như trong màn hai của một vở opera, khi cả dàn kèn đều tấu lên, khi những chùm đèn màu sáng hết công suất, và những nhân vật chính được một ngàn pengo mỗi tối. Hãy yêu anh như một chuyện riêng tư không quá quan trọng, không cần chú ý. Như thế, có thể rồi anh cũng sẽ để ý đến em.
  9. “why do you look so sad?”

    “Because you talk to me with words, and I look at you with feelings.”

    (via khunglong)

  10. “Đi là chết một ít, nhưng ở lại là tan vỡ thành trăm mảnh”

    Những cuộc du hành, Paul Morand đã viết.